Trước khi nói về Bức tường Việt Nam (BTVN) một trở ngại cuối cùng và khó khăn nhất của chuyến thám hiểm SĐ, xin được đề cập thêm vài nét về cái hồ nước trong như lọc, phẳng lặng như tờ mà chính nó đang nâng bè chúng tôi đến BTVN.
Bè bình thản trôi đến một vịnh nước khá rộng, hình tròn thì đột ngột dừng lại. Chúng tôi được thông báo chuẩn bị thật chu đáo nai nịt, đồ dùng, ba lô…để vượt BTVN, yêu cầu từng người một, theo lệnh của HDV, mỗi người mất 7-10 phút.
Trong thời gian ngồi trên bè, ngắm dòng nước xanh leo lẻo, trong vắt, tôi tranh thủ hỏi một HDV thì được biết: đây không phải là hồ mà là một con suối; nước hôm nay là trung bình, có khi khô trơ đáy, có khi cao hơn thế này khoảng 5m.
– Vậy suối đến đây sẽ chảy đi đâu?
– Dưới đáy này có một cái hố rất sâu, nước chảy vào lòng một con suối ngầm! – HDV trả lời.
Ra vậy! Hố sâu dưới đáy này sẽ “lặng lẽ” hút hết nước xuống sâu tít, rất nguy hiểm.
Nhớ lại trong suốt thời gian đi trong động chúng tôi luôn nghe thấy tiếng suối chảy, thậm chí là nhìn thấy suối, hoặc phải lội qua suối chảy xiết. Có lần 1 HDV chỉ xuống một chỗ suối và nói: đoạn này có một chỗ suối sâu đến hơn 50 m.

Trở lại với BTVN. Chờ mãi rồi cũng đến lượt tôi phải leo lên. Bắt đầu là một cái thang nối từ bè lên cao khoảng gần 10m. Các An toàn viên (ATV) móc dây cho tôi và dặn lại thật chu đáo cách đi. Tôi nghe nhưng không để ý lắm vì nghĩ: leo thang thì khó gì!
Lệnh bắt đầu, tôi bước lên thang tự tin, thỉnh thoảng còn quay lại vẫy tay cho mọi người chụp ảnh. Lên cuối thang, 2 ATV đưa tay đỡ tôi ra khỏi thang, đặt tôi đứng chênh vênh trên bờ núi. Giời đất ơi, còn những gần 80m dốc cao như dựng đứng nữa. Xuống không được, lên thì không tin mình leo theo vách núi có được không? Tôi chần chừ, muốn đưa ra một lời chùn bước.
Lúc này, 2 ATV móc thêm dây cho tôi và dặn lại thật chu đáo cách leo dốc ở đây. Tôi chăm chú lắng nghe và nhớ lại tất cả những kinh nghiệm mà mình đã trải qua khi đu dây trong mấy ngày qua. Sự bình tĩnh đã trở lại. Tôi tự tin đu vào dây bước đi bên sườn vách đá cheo leo. Đường lên không hẳn là một đường thẳng, nên rất khó đi. Phải căng mình ra, đạp mạnh vào vách núi, cẩn thận chọn từng gờ đá nhỏ nhô ra rồi đặt chân vào đó, đu mạnh bằng tay để đưa cái khối thân thể rã rời của mình đi lên dần.
Nhóm các ATV và HDV của Oxalis làm việc rất chuyên nghiệp, trách nhiệm và ân cần. Tôi đã lên đến đỉnh BTVN không chỉ bằng ý chí, bằng sự nổ lực của cá nhân mà cả bằng sự giúp sức rất hữu hiệu của họ. Tôi thầm cảm ơn họ khi vượt qua được BTVN cao trên 90m và tựa mình vào một bờ đá trên đỉnh để thở dốc.
Được biết, mặc dầu vẫn còn khoảng 400m nữa là ra đến cửa hang, nhưng việc đi qua BTVN là coi như đã đi qua hết lòng hang Sơn Đoòng!
Chúng tôi vui vẻ thưởng thức bữa trưa ngay canh BTVN. Nghỉ mươi phút rồi lại nối đuôi nhau bước tiếp ra phía cửa hang.

Xa xa những tia sáng cứ hiện dần, niềm hy vọng cứ rõ dần để rồi tất cả cẩn thận hơn, cố gắng hơn, nghiêm túc hơn đi nốt đoạn đường cuối cùng.
Tuấn, một người được cử chăm sóc tôi trong đoạn này chăm chút tôi từng bước. Tuấn rất ngoan, mới khoảng 20 tuổi đã làm việc trong đội ATV này 3 năm. Gần cuối đoạn đường, Tuấn còn dẫn tôi đi thăm một bộ xương hóa thạch.
Khi nhũng bước cuối cùng trong động, với chất giọng hơi buồnTuấn nói với tôi rằng: “Sắp đến là chúng con thất nghiệp, vì lý do an toàn nên đây là chuyến đi Sơn Đoòng cuối cùng của năm nay, bác ạ. Sau 2 tháng nữa mới có tua mới”. Tôi động viên Tuấn cần tranh thủ thời gian để học thêm nghiệp vụ, kỹ năng và tiếng Anh. “Vâng ạ!” Tôi nghe Tuấn trả lời khe khẽ!

Chúng tôi ra khỏi cửa sau của hang Sơn Đoòng. Nắng chan hòa, bầu trời xanh, những cơn gió rừng lao xao.
Kết thúc gần 4 ngày trong hang động. Ai cũng vui và hạnh phúc!

Các nhân viên an toàn giúp GS Trí chuẩn bị để leo tiếp trên Bức tường Việt Nam.
Một địa điểm có hóa thạch cổ.
Chụp ảnh kỷ niệm sau khi kết thúc chuyến thám hiểm Sơn Đoòng thành công.

Thực ra chuyến đi chưa kết thúc vì chúng tôi còn phải đi xuyên rừng từ cửa hang, qua các con đường nhỏ ngoằn nghèo, lỡm chỡm đá tai mèo, dốc chênh vênh…mất khoảng hơn 2 tiếng nữa mới ra đến đường HCM – nơi xe của Oxalis đang chờ đón chúng tôi.
Xe chạy khoảng 1 tiếng trên đường HCM, giữa xanh ngút ngàn rừng Phong Nha – Kẻ Bàng và đưa chúng tôi tập kết về Chày Lập farmstay của Giám đốc Cty Oxalis Mr. Châu Á.
Vì phải về Tp Đồng Hới ngay để còn kịp cho một công việc quan trọng khác, nên tôi không dự được buổi party chia tay cuối cùng với cả đoàn; tôi được đặc cách nhận ngay Kỷ niệm Chinh phục Sơn Đoòng ngay chiều 31/8/2018.
Chúng tôi chia tay nhau trong sự bịn rịn, luyến tiếc và hài lòng!

(Còn nữa)

Leave A Reply

Please enter your comment!
Please enter your name here