Đêm hang Én, bên ấm chè nóng, tôi ngồi nói chuyện với một “người bạn già” – đó là anh Hồ Bằng Nguyên. Năm nay anh tròn 60, là anh trai của Hồ Khanh. Trong cái râm ran của tiếng chim én về tổ, tiếng réo rắt của con suối ngầm trong hang, anh kể: “Gia đình tôi ở ngay làng Phong Nha, bố mẹ tôi sinh ra 5 anh em, 3 trai 2 gái, tôi là đầu, chú Hồ Khanh là thứ 4…Sau khi đi bộ đội về một thời gian, tôi nhập cuộc với đoàn chuyên gia hang động Hoàng gia Anh của ông Howard, thế là tôi đi miết trong rừng cùng tìm kiếm, khám phá hang động….”
Tôi thấy mình gặp may vì được gặp Nguyên. Ông thâm trầm, hiểu biết và chuyên nghiệp. Tôi hỏi ông:
– Có thật hang Sơn Đoòng to và đẹp như báo chí viết thế không anh?
– To thì thật anh ạ! Đó là đánh giá của quốc tế. Đó là hang to số 1 thế giới thực sự! Còn đẹp thì tùy cảm nhận của từng người. Riêng tôi, thì…không thể nào nói được thành lời, đẹp qua mỗi đoạn, kỳ vĩ qua mỗi khung cảnh, khác biệt qua mỗi lần đi, mới mẻ qua mỗi lần ngước mắt nhìn…Anh cứ đi rồi sẽ biết!

Chụp ảnh trong hang Sơn Đoòng

Lại nói, chúng tôi ngồi đợi nước rút ở cửa hang, tranh thủ ăn trưa. Có tin báo nước chớm rút, chúng tôi được chuyên gia đeo dây an toàn, hướng dẫn cẩn thận cách đi trong hang khi xuống khi lên dốc, cách men theo bờ đất bờ đá,…Thế rồi, ngay ở đoạn đầu tiên khi vào tới cửa hang là xuống một cái hố sâu. Trời đất ơi, hố gì mà sâu kỳ lạ! Gió thổi thốc lên, thỉnh thoảng mới có chỗ đặt chân, lâu lâu mới có chỗ đứng nghỉ, còn phần lớn thì căng người đạp vào vách động mà xuống. Nhờ sự hướng dẫn của các hướng dẫn viên, các an toàn viên mà tất cả chúng tôi đều tụt xuống hố sâu đó an toàn. Một lòng động khổng lồ hiện ra, trong đó có những cột nhũ đá đồ sộ, một con suối ngầm với nhiều nhánh lúc ẩn lúc hiện, chảy xiết, vọng tiếng ào ào. Lòng động dài rộng đến nỗi có chứa những đôộng cát đi qua tưởng không bao giờ hết, những đống đá to như trái núi. Đi trong hang rất nhiều lần tôi ngước lên nhìn trần hang. Dưới ánh sáng mờ mờ của ngọn đèn trên đầu tôi không có thể thấy có trần hang, mà kỳ lạ vì lúc thì giống như trần của những lâu đài đồ sộ ở Pháp, ở Tây Ban Nga, ở Thổ Nhĩ Kỳ…mà tôi đã thăm quan; lúc thì như mội bầu trời đầy sao và mây trắng mờ bay…Tôi nhiều lần nhắc lại cho mình nhớ là đang đi trong hang Sơn Đoòng!
Thạch nhủ muôn hình muôn trạng, to như cột đình, thậm chí như trái núi con, như mâm cơm, bằng vài cái nong, những đường vân ngoằn ngoèo hiện lên dưới ánh đèn, có thạch nhũ hình cây, thạch nhũ san hô, thạch nhũ hình đinh lỡm chỡm, thạch nhũ hình trứng (ngọc động), thạch nhũ như vỏ quả na… không thể kể hết.
Con suối ào ào chảy ngay trong lòng hang, nước đục ngầu sủi bọt trắng xóa, sôi sùng sục. Đoàn chúng tôi phải đợi khoảng 1 tiếng thì có lệnh được qua suối. Thế là bám dây, bước từng bước rất cẩn thận theo hướng dẫn của an toàn viên chúng tôi từng người đi qua cái cầu nhỏ để sang suối.
Kỳ lạ nhất là trong lòng hang có 2 hố sụt! Tại sao lại có hố sụt ở đây? Cháu Dũng – một hướng dẫn viên xuất sắc giải thích cho tôi: do lòng hang quá rộng mà không có cột chống nên trần hang bị tụt và rơi xuống. À ra thế! Hố sụt tạo ra một sự khác biêt không hang động nào có được do thấy được trời, những đám mây lãng đãng bay vào hang, thạch nhũ, cây cối và những tảng đá góc cạnh và muôn hình. Hố sụt 2 (rộng khoảng 2ha trên trần hang) đã tạo ra một khoảnh rừng khoảng 6 ha (200mX300m) ngay trong lòng động. Đẹp và tươi tốt!

Để đến bức tường Việt Nam, chúng tôi được xuống bè đi trong một đoạn suối. Nước trong veo, tinh khiết, thấy rõ những con cá màu trắng đang bơi (cá này không mắt). Tôi chợt nghĩ đến những ngày tuổi thơ tôi đã gặp loại nước này ở những con suối quê tôi. Trong vắt, mát mẽ và sạch đến mức uống nước lã vẫn không đau bụng. Thành ra Đất Mẹ luôn dành cho loài người sự tinh khiết, chỉ có Con Người không biết giữ nên làm ô nhiễm sự tinh khiết đó thôi!
Hai bên con suối nhỏ là những khối thạch nhũ đa hình, chóp nhọn như Kim tự tháp, như lâu đài…đẹp kỳ lạ. Tôi bổng nhớ về những chuyến du ngoạn trên thuyền con đi ở Oxford, ở Cambridge (Anh Quốc) hay ở Amsterdam (Hà Lan)…rất khác biệt, nhưng thú vị thì không hề kém. Bè lững lờ trôi theo những tay chầm gạt nhẹ của các hướng dẫn viên. Các bạn quốc tế trong đoàn hát vang, cười đùa râm ran.

Bức tường Việt Nam (BTVN) đây rồi! Thách thức cuối cùng nhưng cao nhất đây rồi.
( Còn nữa).

Leave A Reply

Please enter your comment!
Please enter your name here